结交行送武之文

元代 王冕
江南野人毛发古,骑牛读书无一侣。白眼遥看泰华云,赤脚冷濯沧浪雨。 长安小儿不足数,论文忽有东平武。武君胸中气峥嵘,呼吸云梦吞沧溟。 笔底春秋决王伯,坐探今古无馀情。青青扬舟渡淮海,江山秀色遥相待。 雄文卷尽九江碧,新诗写出庐山翠。西南五老青未了,倏忽骑云过蓬岛。 脱略不作公子行,随我骑行踏芳草。人怪我颜何丑老,自觉无人可同调。 梅花明月柳花云,独对青山发长啸。武君过我笑我痴,话言时复投其机。 柴床卧听夜雨落,草窗坐看秋萤飞。凄凉饮尽客中味,君知我知谁复知。 今年丙子旱太苦,江南万里皆焦土。老羸饿死壮者逃,硕鼠欺人暴如虎。 武君平生多抱负,对此如何可轻举?武君武君善调护,慎勿轻身学巢许。 秋风昨日吹大荒,草木黄落雁南翔。浩然归兴不可降,严君五马一马黄。 大兄亦受七品郎,况是迁官归故乡。可知闾里生辉光,我穷衣袖露两肘。 回视囊蓖无一有,送君不劝阳关酒。长歌但折江上柳,丈夫有志当自持。 不须重此生别离,泪不为此生别滋。天南天北同襟期,明年平原芳草绿。 试弓好射衔花鹿,有怀若问山阴竹,中天亦有南飞鹄。
jiāng nán rén máo   niú shū bái yǎn yáo kàn tài huà yún   chì jiǎo lěng zhuó cāng làng
cháng ān xiǎo ér shù   lùn wén yǒu dōng píng jūn xiōng zhōng zhēng róng   yún mèng tūn cāng míng
chūn qiū jué wáng   zuò tàn jīn qíng qīng qīng yáng zhōu huái hǎi   jiāng shān xiù yáo xiāng dài
xióng wén juàn jǐn jiǔ jiāng   xīn shī xiě chū shān cuì 西 nán lǎo qīng wèi liǎo   shū yún guò péng dǎo
tuō lüè zuò gōng xíng   suí xíng fāng cǎo rén guài yán chǒu lǎo   jué rén tóng diào
méi huā míng yuè liǔ huā yún   duì qīng shān cháng xiào jūn guò xiào chī   huà yán shí tóu
chái chuáng tīng luò   cǎo chuāng zuò kàn qiū yíng fēi liáng yǐn jǐn zhōng wèi   jūn zhī zhī shuí zhī
jīn nián bǐng hàn tài   jiāng nán wàn jiē jiāo lǎo léi è 饿 zhuàng zhě táo   shuò shǔ rén bào
jūn píng shēng duō bào   duì qīng   jūn jūn shàn tiáo   shèn qīng shēn xué cháo
qiū fēng zuó chuī huāng   cǎo huáng luò yàn nán xiáng hào rán guī xīng jiàng   yán jūn huáng
xiōng shòu pǐn láng   kuàng shì qiān guān guī xiāng zhī shēng huī guāng   qióng xiù liǎng zhǒu
huí shì náng yǒu   sòng jūn quàn yáng guān jiǔ cháng dàn zhé jiāng shàng liǔ   zhàng yǒu zhì dāng chí
zhòng shēng bié   lèi wéi shēng bié tiān nán tiān běi tóng jīn   míng nián píng yuán fāng cǎo 绿
shì gōng hǎo shè xián huā 鹿   yǒu huái 怀 ruò wèn shān yīn zhú   zhōng tiān yǒu nán fēi