介甫作巫山高命光属和勉率成篇真不知量

宋代 司马光
巫山高,巫山之高高不极。 寒江西来曳练长,群峰森罗十二戟。 清狖悲号裂翠崖,老蛟怒门摧丹壁。 轻生重利三马客,一叶直冲高浪白。 船头吟啸坐自如,仰视长天不盈尺。 丛祠象设俨山椒,巫祝纷纷非一朝。 云是高唐神女之所处,至今暮雨常萧萧。 我闻神理明且直,兴亡唯观恶与德。 安肯来从楚国君,凭依梦寐为淫昏。 襄王之心自荒惑,引领日望阳台云。 独不思怀王西行不复返,甲光照地屯秦国。 蚕食黔中下荆门,陵园宗庙皆烧焚。 社稷飘零不复存,嗟嗟若敖蚡冒将, 筚路蓝缕皆辛勤。
shān gāo   shān zhī gāo gāo  
hán jiāng 西 lái liàn zhǎng   qún fēng sēn luó shí èr  
qīng yòu bēi hào liè cuì   lǎo jiāo mén cuī dān  
qīng shēng zhòng sān   zhí chōng gāo làng bái  
chuán tóu yín xiào zuò   yǎng shì cháng tiān yíng chǐ  
cóng xiàng shè yǎn shān jiāo   zhù fēn fēn fēi zhāo  
yún shì gāo táng shén zhī suǒ chǔ   zhì jīn cháng xiāo xiāo  
wén shén míng qiě zhí   xīng wáng wéi guān è  
ān kěn lái cóng chǔ guó jūn   píng mèng mèi wèi yín hūn  
xiāng wáng zhī xīn huāng huò   yǐn lǐng wàng yáng tái yún  
huái 怀 wáng 西 xíng fǎn   jiǎ guāng zhào tún qín guó  
cán shí qián zhōng xià jīng mén   líng yuán zōng miào jiē shāo fén  
shè piāo líng cún   jiē jiē ruò áo fén mào jiāng  
lán jiē xīn qín