节妇吟为上虞黄氏作

宋代 王称
祁祁寒日暝,袅袅秋风凉。凄凄捲素幔,切切悲空床。 昔为双飞鸿,今作独宿凰。妾身岂复惜,子幼姑在堂。 捐生谅非难,老稚谁扶将。日月良有食,海水良有极。 妾身千秋年,当化山头石。
hán míng   niǎo niǎo qiū fēng liáng juǎn màn   qiē qiē bēi kōng chuáng
wèi shuāng fēi hóng 鸿   jīn zuò 宿 huáng qiè shēn   zi yòu zài táng
juān shēng liàng fēi nàn   lǎo zhì shuí jiāng yuè liáng yǒu shí   hǎi shuǐ liáng yǒu
qiè shēn qiān qiū nián   dāng huà shān tóu shí