节妇吟

清代 谢应之
冷然秋风生,蟋蟀鸣东厢。繁霜陨木叶,庭草凄以黄。 凌晨甫盥栉,曳履登高堂。翁姥两年耄,独居不可长。 仰视浮云驰,孤雁凌虚翔。妇心不可见,昭昭白日光。 殷勤谢翁姥,涕泣归空房。
lěng rán qiū fēng shēng   shuài míng dōng xiāng fán shuāng yǔn   tíng cǎo huáng
líng chén guàn zhì   dēng gāo táng wēng lǎo liǎng nián mào   zhǎng
yǎng shì yún chí   yàn líng xiáng xīn jiàn   zhāo zhāo bái guāng
yīn qín xiè wēng lǎo   guī kōng fáng