节妇篇

明代 徐渭
缟衣綦履誉乡邻,六十年来老此身。庭畔霜枝徒有夜,镜中云鬓久无春。 每因顾影啼成雨,翻为旌门切作颦。百岁双飞元所志,不求国难表忠臣。
gǎo xiāng lín   liù shí nián lái lǎo shēn tíng pàn shuāng zhī yǒu jìng   zhōng yún bìn jiǔ chūn    
měi yīn yǐng chéng   fān wèi jīng mén qiè zuò pín bǎi suì shuāng fēi yuán suǒ zhì   qiú guó nàn biǎo zhōng chén