解蹀躞

宋代 杨无咎
金谷楼中人在,两点眉颦绿。叫云穿月,横吹楚山竹。怨断忧忆因谁,坐中有客,犹记在、平阳宿。 泪盈目。百转千声相续。停杯听难足。谩夸天海风涛旧时曲。夜深烟惨云愁,倩君沈醉,明日看、梅梢玉。
jīn lóu zhōng rén zài   liǎng diǎn méi pín 绿 jiào yún chuān 穿 yuè   héng chuī chǔ shān zhú yuàn duàn yōu yīn shuí   zuò zhōng yǒu   yóu zài píng yáng 宿
lèi yíng bǎi zhuǎn qiān shēng xiāng tíng bēi tīng nán màn kuā tiān hǎi fēng tāo jiù shí shēn yān cǎn yún chóu   qiàn jūn shěn zuì   míng kàn méi shāo