解蹀躞

宋代 周邦彦
候馆丹枫吹尽,面旋随风舞。夜寒霜月,飞来伴孤旅。还是独拥秋衾,梦余酒困都醒,满怀离苦。 甚情绪。深念凌波微步。幽房暗相遇。泪珠都作,秋宵枕前雨。此恨音驿难通,待凭征雁归时,带将愁去。
hòu guǎn dān fēng chuī jǐn   miàn xuán suí fēng hán shuāng yuè   fēi lái bàn hái shì yōng qiū qīn   mèng jiǔ kùn dōu xǐng   mǎn huái 怀
shén qíng shēn niàn líng wēi yōu fáng àn xiāng lèi zhū dōu zuò   qiū xiāo zhěn qián hèn yīn 驿 nán tōng   dài píng zhēng yàn guī shí   dài jiāng chóu