解蹀躞

宋代 杨泽民
一掬金莲微步。堪向盘中舞。主人开阖,呼来慰行旅。暂时略得舒怀,事如橄榄,馀甘卒难回苦。 惹愁绪。便□偎人低唱,如何当奇遇。怎生真得、欢娱效云雨。有计应不为难,待□押出门时,却教休去。
jīn lián wēi kān xiàng pán zhōng zhǔ rén kāi   lái wèi xíng zàn shí lüè shū huái 怀   shì gǎn lǎn   gān nán huí
chóu biàn 便   wēi rén chàng   dāng zěn shēng zhēn huān xiào yún yǒu yīng wéi nán   dài   chū mén shí   què jiào xiū