解蹀躞

宋代 陈允平
岸柳飘残黄叶,尚学纤腰舞。谢他终日,亭前伴羁旅。舞奈历历寒蝉,为谁唤老西风,伴人吟苦。 闷无绪。记得芙蓉江上,萧娘旧相遇。如今憔悴,黄花惯风雨。把酒东望家山,醉来一枕闲窗,梦随秋去。
àn liǔ piāo cán huáng   shàng xué xiān yāo xiè zhōng   tíng qián bàn nài hán chán   wèi shuí huàn lǎo 西 fēng   bàn rén yín
mèn de róng jiāng shàng   xiāo niáng jiù xiāng jīn qiáo cuì   huáng huā guàn fēng jiǔ dōng wàng jiā shān   zuì lái zhěn xián chuāng   mèng suí qiū