解蹀躞

宋代 方千里
院宇无人晴昼,静看帘波舞。自怜春晚,漂流尚羁旅。那况泪湿征衣,恨添客鬓,终日子规声苦。 动离绪。谩徘徊愁步。何时再相遇。旧欢如昨,匆匆楚台雨。别后南北天涯,梦魂犹记关山,屡随书去。
yuàn rén qíng zhòu   jìng kàn lián lián chūn wǎn   piāo liú shàng kuàng lèi shī 湿 zhēng   hèn tiān bìn   zhōng guī shēng
dòng mán pái huái chóu shí zài xiāng jiù huān zuó   cōng cōng chǔ tái bié hòu nán běi tiān   mèng hún yóu guān shān   suí shū