解蹀躞

宋代 杨无咎
迤逦韶华将半。桃杏匀于染。又还撩拨、春心倍凄黯。准拟□□狂吟,可怜无复当年,酒肠文胆。 倦游览。憔悴羞窥鸾鉴。眉端为谁敛。可堪风雨、无情暗亭槛。触目千点飞红,问春争得春愁,也随春减。
sháo huá jiāng bàn táo xìng yún rǎn yòu hái liáo chūn xīn bèi àn zhǔn     kuáng yín   lián dāng nián   jiǔ cháng wén dǎn
juàn yóu lǎn qiáo cuì xiū kuī luán jiàn méi duān wèi shuí liǎn kān fēng qíng àn tíng kǎn chù qiān diǎn fēi hóng   wèn chūn zhēng de chūn chóu   suí chūn jiǎn