皆出楼分韵得坐宇

宋代 陆文圭
无诗山不喜,无楼犹自可。 楼上著诗人,青山皆属我。 得句山禽鸣,落笔山花堕。 翠屏招我隐,欲往辄不果。 推窗呼与饮,醉吸云一朵。 须叟成五采,吐出惊满坐。
shī shān   lóu yóu  
lóu shàng zhù shī rén   qīng shān jiē shǔ  
de shān qín míng   luò shān huā duò  
cuì píng zhāo yǐn   wǎng zhé guǒ  
tuī chuāng yǐn   zuì yún duǒ  
sǒu chéng cǎi   chū jīng mǎn zuò