解城条山

宋代 魏野
万仞云根泉,清泠濯我足。 森森沧爪甲,凛凛寒肌肉。 来初自试探,坐久频舒缩。 触开浪花白,踏破苔衣绿。 肺俯亦清泠,形影相照烛。 忽罢避游鱼,未归妨渴鹿。 惧浊远泥沙,就阴怜草木。 浸润易调畅,狎翫难羁束。 欲伐我未能,先起人何速。 此会高且闲,愿继渔父躅。
wàn rèn yún gēn quán   qīng líng zhuó  
sēn sēn cāng zhǎo jiǎ   lǐn lǐn hán ròu  
lái chū shì tàn   zuò jiǔ pín shū suō  
chù kāi làng huā bái   tái 绿  
fèi qīng líng   xíng yǐng xiāng zhào zhú  
yóu   wèi guī fáng 鹿  
zhuó yuǎn shā   jiù yīn lián cǎo  
jìn rùn tiáo chàng   xiá wàn nán shù  
wèi néng   xiān rén  
huì gāo qiě xián   yuàn zhú