解嘲示真歇老人二首

宋代 张元干
不作市朝梦,生憎城郭居。 前身真衲子,妄念入儒书。 丘壑无疑老,轩裳久已疏。 世人多大屋,争笑卖吾庐。
zuò shì cháo mèng   shēng zēng chéng guō
qián shēn zhēn zi   wàng niàn shū
qiū lǎo   xuān cháng jiǔ shū
shì rén duō   zhēng xiào mài