解苍然亭

宋代 张埴
苍然亭下棹歌声,十里重湖第一程。岂要老来游汗漫,试扶孙去看升平。 晴空云退青山朗,晚渚风生白鸟轻。历□旧游班目睫,日呼颖辈识经行。
cāng rán tíng xià zhào shēng   shí zhòng chéng yào lǎo lái yóu hàn màn shì   sūn kàn shēng píng    
qíng kōng yún tuì 退 qīng shān lǎng   wǎn zhǔ fēng shēng bái niǎo qīng jiù   yóu bān jié   yǐng bèi shí jīng xíng