唐代 陆畅
甃玉编金次第平,花纹隐起踏无声。 几重便上华堂里,得见天人吹凤笙。
zhòu biān jīn píng   huā wén yǐn shēng
zhòng biàn 便 shàng huá táng   jiàn tiān rén chuī fèng shēng