寄杜侍御

唐代 王建
何须服药觅升天,粉阁为郎即是仙。买宅但幽从索价, 栽松取活不争钱。退朝寺里寻荒塔,经宿城南看野泉。 道气清凝分晓爽,诗情冷瘦滴秋鲜。学通儒释三千卷, 身拥旌旗二十年。春巷偶过同户饮,暖窗时与对床眠。 破除心力缘书癖,伤瘦花枝为酒颠。今日总来归圣代, 丈人先达幸相怜。
yào shēng tiān   fěn wèi láng shì xiān mǎi zhái dàn yōu cóng suǒ jià  
zāi sōng huó zhēng qián tuì 退 cháo xún huāng   jīng 宿 chéng nán kàn quán
dào qīng níng fēn xiǎo shuǎng   shī qíng lěng shòu qiū xiān xué tōng shì sān qiān juǎn  
shēn yōng jīng èr shí nián chūn xiàng ǒu guò tóng yǐn   nuǎn chuāng shí duì chuáng mián
chú xīn yuán shū   shāng shòu huā zhī wèi jiǔ diān jīn zǒng lái guī shèng dài  
zhàng rén xiān xìng xiāng lián