寄杜拾遗

唐代 任华
杜拾遗,名甫第二才甚奇。任生与君别,别来已多时, 何尝一日不相思。杜拾遗,知不知? 昨日有人诵得数篇黄绢词,吾怪异奇特借问, 果然称是杜二之所为。势攫虎豹,气腾蛟螭, 沧海无风似鼓荡,华岳平地欲奔驰。曹刘俯仰惭大敌, 沈谢逡巡称小儿。昔在帝城中,盛名君一个。 诸人见所作,无不心胆破。郎官丛里作狂歌, 丞相阁中常醉卧。前年皇帝归长安,承恩阔步青云端。 积翠扈游花匼匝,披香寓直月团栾。英才特达承天眷, 公卿无不相钦羡。只缘汲黯好直言,遂使安仁却为掾。 如今避地锦城隅,幕下英僚每日相随提玉壶。 半醉起舞捋髭须,乍低乍昂傍若无。 古人制礼但为防俗士,岂得为君设之乎。 而我不飞不鸣亦何以,只待朝廷有知己。 已曾读却无限书,拙诗一句两句在人耳。 如今看之总无益,又不能崎岖傍朝市。且当事耕稼, 岂得便徒尔。南阳葛亮为友朋,东山谢安作邻里。 闲常把琴弄,闷即携樽起。莺啼二月三月时, 花发千山万山里。此时幽旷无人知,火急将书凭驿使, 为报杜拾遗。
shí   míng èr cái shén rèn shēng jūn bié   bié lái duō shí  
cháng xiāng shí   zhī zhī  
zuó yǒu rén sòng shù piān huáng juàn   guài jiè wèn  
guǒ rán chēng shì èr zhī suǒ wéi shì jué bào   téng jiāo chī  
cāng hǎi fēng shì dàng   huá yuè píng bēn chí cáo liú yǎng cán  
shěn xiè qūn xún chēng xiǎo ér zài chéng zhōng   shèng míng jūn
zhū rén jiàn suǒ zuò   xīn dǎn láng guān cóng zuò kuáng  
chéng xiàng zhōng cháng zuì qián nián huáng guī cháng ān   chéng ēn kuò qīng yún duān
cuì yóu huā   xiāng zhí yuè tuán luán yīng cái chéng tiān juàn  
gōng qīng xiāng qīn xiàn zhī yuán àn hǎo zhí yán   suì shǐ 使 ān rén què wèi yuàn
jīn jǐn chéng   xià yīng liáo měi xiāng suí
bàn zuì   zhà zhà áng bàng ruò
rén zhì dàn wèi fáng shì   de wèi jūn shè zhī
ér fēi míng   zhǐ dài cháo tíng yǒu zhī
céng què xiàn shū   zhuō shī liǎng zài rén ěr
jīn kàn zhī zǒng   yòu néng bàng cháo shì qiě dāng shì gēng jià  
de biàn 便 ěr nán yáng liàng wèi yǒu péng   dōng shān xiè ān zuò lín
xián cháng qín nòng   mèn xié zūn yīng èr yuè sān yuè shí  
huā qiān shān wàn shān shí yōu kuàng rén zhī   huǒ jiāng shū píng 驿 shǐ 使  
wèi bào shí