寄杜使君

唐代 贯休
清辰卷珠帘,盥漱香满室。杉松经雪后,别有精彩出。 琅函芙蓉书,开之向阶日。好鸟常解来,孤云偶相失。 有时作章句,气概还鲜逸。茫茫世情世,谁人爱真实。 清高慕玄度,宴默攀道一。残磬隔风林,微阳解冰笔。 亦知休明代,谅无经济术。门前九个峰,终拟为文乞。
qīng chén juǎn zhū lián   guàn shù xiāng mǎn shì shān sōng jīng xuě hòu   bié yǒu jīng cǎi chū
láng hán róng shū   kāi zhī xiàng jiē hǎo niǎo cháng jiě lái   yún ǒu xiāng shī
yǒu shí zuò zhāng   gài hái xiān máng máng shì qíng shì   shuí rén ài zhēn shí
qīng gāo xuán   yàn pān dào cán qìng fēng lín   wēi yáng jiě bīng
zhī xiū míng dài   liàng jīng shù mén qián jiǔ fēng   zhōng wéi wén