寄董仲伦四首 其一

唐代 王翰
天地清空一点尘,此身聚散梦难真。闭门咸谷花争发,策杖王官草自春。 荣辱尽抛身世了,行藏都入笑谈新。堂堂正道行将去,更莫回头别问津。
tiān qīng kōng diǎn chén   shēn sàn mèng nán zhēn mén xián huā zhēng   zhàng wáng guān cǎo chūn
róng jǐn pāo shēn shì le   xíng cáng dōu xiào tán xīn táng táng zhèng dào héng jiāng   gèng huí tóu bié wèn jīn