及第后春情

唐代 许浑
世间得意是春风,散诞经过触处通。细摇柳脸牵长带, 慢撼桃株舞碎红。也从吹幌惊残梦,何处飘香别故丛。 犹以西都名下客,今年一月始相逢。
shì jiān shì chūn fēng   sǎn dàn jīng guò chù chù tōng yáo liǔ liǎn qiān zhǎng dài  
màn hàn táo zhū suì hóng cóng chuī huǎng jīng cán mèng   chǔ piāo xiāng bié cóng
yóu 西 dōu míng xià   jīn nián yuè shǐ xiāng féng