寄大愿和尚

唐代 贯休
道朗居太山,达磨住熊耳。手擎清凉月,灵光溢天地。 尽骑金师子,去世久已矣。吾师隐庐岳,外念全刳削。 掷孔圣之日月,相空王之橐籥.曾升麟德殿,谭无著, 赐衣三铢让不著。唯思红泉白石阁,因随裴楷离京索。 迩来便止于匡霍,瀑布千寻喷冷烟,旃檀一枝翘瘦鹤。 岘首故人清信在,千书万书取不诺。微人昔为门下人, 扣玄佩惠无边垠。自怜亦是师子子,未逾三载能嚬呻。 一从散席归宁后,溪寺更有谁相亲。青山古木入白浪, 赤松道士为东邻。焚香西望情何极,不及昙诜泪空滴。 桐江太守社中人,还送郄超米千石。宝书遽掩修章句, 万里空函亦何益。终须一替辟蛇人,未解融神出空寂。
dào lǎng tài shān   zhù xióng ěr shǒu qíng qīng liáng yuè   líng guāng tiān
jǐn jīn shī   shì jiǔ shī yǐn yuè   wài niàn quán xuē
zhì kǒng shèng zhī yuè   xiāng kōng wáng zhī tuó yuè   . céng shēng lín diàn 殿   tán zhù  
sān zhū ràng zhù wéi hóng quán bái shí   yīn suí péi kǎi jīng suǒ
ěr lái biàn 便 zhǐ kuāng huò   qiān xún pēn lěng yān   zhān tán zhī qiào shòu
xiàn shǒu rén qīng xìn zài   qiān shū wàn shū nuò wēi rén wèi mén xià rén  
kòu xuán pèi huì biān yín lián shì shī zi   wèi sān zài néng pín shēn
cóng sàn guī níng hòu   gèng yǒu shuí xiāng qīn qīng shān bái làng  
chì sōng dào shì wèi dōng lín fén xiāng 西 wàng qíng   tán shēn lèi kōng
tóng jiāng tài shǒu shè zhōng rén   hái sòng qiè chāo qiān dàn bǎo shū yǎn xiū zhāng  
wàn kōng hán zhōng shé rén   wèi jiě róng shén chū kōng