纪道德

唐代 杜光庭
道,德。清虚,玄默。生帝先,为圣则。听之不闻, 抟之不得。至德本无为,人中多自惑。在洗心而息虑, 亦知白而守黑。百姓日用而不知,上士勤行而必克。 既鼓铸于乾坤品物,信充仞乎东西南北。 三皇高拱兮任以自然,五帝垂衣兮修之不忒。 以心体之者为四海之主,以身弯之者为万夫之特。 有皓齿青娥者为伐命之斧,蕴奇谋广智者为盗国之贼。 曾未若轩后顺风兮清静自化,曾未若皋陶迈种兮温恭允塞。 故可以越圆清方浊兮不始不终, 何止乎居九流五常兮理家理国。 岂不闻乎天地于道德也无以清宁, 岂不闻乎道德于天地也有逾绳墨。 语不云乎仲尼有言朝闻道夕死可矣, 所以垂万古历百王不敢离之于顷刻。
dào   qīng   xuán shēng xiān   wèi shèng tīng zhī wén  
tuán zhī zhì běn wéi   rén zhōng duō huò zài xīn ér  
zhī bái ér shǒu hēi bǎi xìng yòng ér zhī   shàng shì qín xíng ér
zhù qián kūn pǐn   xìn chōng rèn dōng 西 nán běi
sān huáng gāo gǒng rèn rán   chuí xiū zhī
xīn zhī zhě wèi hǎi zhī zhǔ   shēn wān zhī zhě wèi wàn zhī
yǒu hào chǐ 齿 qīng é zhě wèi mìng zhī   yùn móu guǎng 广 zhì zhě wèi dào guó zhī zéi
céng wèi ruò xuān hòu shùn fēng qīng jìng huà   céng wèi ruò gāo yáo mài zhǒng wēn gōng yǔn sāi
yuè yuán qīng fāng zhuó shǐ zhōng  
zhǐ jiǔ liú cháng jiā guó
wén tiān dào qīng níng  
wén dào tiān yǒu shéng
yún zhòng yǒu yán zhāo wén dào  
suǒ chuí wàn bǎi wáng gǎn zhī qǐng