寄澹心

明代 释函可
木佛寒边尚未烧,黔王宅畔梦相招。抬眸直可烁千界,挥藻真堪贱六朝。 碎却青衫天地裂,收回残魄日星昭。铁函珍重休沉井,那见黄尘彻底飘。
hán biān shàng wèi shāo   qián wáng zhái pàn mèng xiāng zhāo tái móu zhí shuò qiān jiè huī   zǎo zhēn kān jiàn liù cháo    
suì què qīng shān tiān liè   shōu huí cán xīng zhāo tiě hán zhēn zhòng xiū chén jǐng   jiàn huáng chén chè piāo