寄澹归二首 其二

明代 释函是
下江路断偏为寄,入岭人频懒作书。不能仰面成疏放,强欲诛茅似有馀。 峰抱石坪宜架阁,屋连荒垄且开畬。前途未必无知己,却较还山得自如。
xià jiāng duàn piān wéi   lǐng rén pín lǎn zuò shū néng yǎng miàn chéng shū fàng qiáng   zhū máo shì yǒu    
fēng bào shí píng jià   lián huāng lǒng qiě kāi shē qián wèi zhī què   jiào hái shān