寄崔列中丞

唐代 王建
火山无冷地,浊流无清源。人生在艰世,何处避谗言。 诸侯镇九州,天子开四门。尚有忠义士,不得申其冤。 嘉木移远植,为我当行轩。君子居要途,易失主人恩。 我爱古人道,师君直且温。贪泉誓不饮,邪路誓不奔。 如何非冈坂,故使车轮翻。妓妾随他人,家事幸获存。 当时门前客,默默空冤烦。从今遇明代,善恶亦须论。 莫以曾见疑,直道遂不敦。
huǒ shān lěng   zhuó liú qīng yuán rén shēng zài jiān shì   chǔ chán yán
zhū hóu zhèn jiǔ zhōu   tiān kāi mén shàng yǒu zhōng shì   shēn yuān
jiā yuǎn zhí   wèi dāng háng xuān jūn zi yào   shī zhǔ rén ēn
ài rén dào   shī jūn zhí qiě wēn tān quán shì yǐn   xié shì bēn
fēi gāng bǎn   shǐ 使 chē lún fān qiè suí rén   jiā shì xìng huò cún
dāng shí mén qián   kōng yuān fán cóng jīn míng dài   shàn è lùn
céng jiàn   zhí dào suì dūn