济川篇为太医邢先生题

明代 王世贞
在佛说法时,药王为导师。太乙操莲叶,下救人阽危。 儒用久寂寞,其功或明医。邢子利涉才,托迹在黄岐。 朝饮苏橘井,夕饮长桑池。江阴十万家,家家春风吹。 馀波来惠吴,起我北堂慈。傅楫吾所难,清泌可乐饥。 彼哉问津人,愧汝济川辞。
zài shuō shí   yào wáng wèi dǎo shī tài cāo lián xià   jiù rén diàn wēi    
yòng jiǔ   gōng huò míng xíng shè cái tuō   zài huáng    
cháo yǐn jǐng   yǐn cháng sāng chí jiāng yīn shí wàn jiā jiā   jiā chūn fēng chuī    
lái huì   běi táng suǒ nán qīng      
zāi wèn jīn rén   kuì chuān