寄酬曾学士学宛陵先生体比得书云所寓广教僧

宋代 陆游
庭中下乾鹊,门外传远书,小印红屈蟠,两端黄蜡涂。 开缄展矮纸,滑细疑卵肤。 首言劳良苦,後问逮妻孥,中间勉以仕,语意极勤渠。 字如老瘠竹,墨淡行疏疏。 诗如古鼎篆,可爱不可摹。 快读醒人意,垢痒逢爬梳。 细读味益长,炙毂出膏腴。 行吟坐卧看,废食至日晡。 想见落笔时,万象听指呼。 亦知题诗处,绿井石发麤。 公闲计有客,煎茶置风炉。 倘公无客时,濯缨亦足娱。 井名本季疵。 思人理岂无。 居然及贱子,媿谢恩意殊。 几时得从公,旧学锄荒芜。 古文讲声形,误字辨鲁鱼。 时时酌井泉,露芽奉瓢盂。 不知公许否?因风报何如。
tíng zhōng xià qián què   mén wài zhuàn yuǎn shū   xiǎo yìn hóng pán   liǎng duān huáng
kāi jiān zhǎn ǎi zhǐ   huá luǎn
shǒu yán láo liáng   hòu wèn dǎi   zhōng jiān miǎn shì   qín
lǎo zhú   dàn xíng shū shū
shī dǐng zhuàn   ài
kuài xǐng rén   gòu yǎng féng shū
wèi zhǎng   zhì chū gāo
xíng yín zuò kàn   fèi shí zhì
xiǎng jiàn luò shí   wàn xiàng tīng zhǐ
zhī shī chù   绿 jǐng shí
gōng xián yǒu   jiān chá zhì fēng
tǎng gōng shí   zhuó yīng
jǐng míng běn
rén
rán jiàn   kuì 媿 xiè ēn shū
shí cóng gōng   jiù xué chú huāng
wén jiǎng shēng xíng   biàn
shí shí zhuó jǐng quán   fèng piáo
zhī gōng fǒu   yīn fēng bào