寄陈延煜文学

明代 释超雪
同在乾坤内,何曾有别离。川原人自隔,魂梦客多疑。 野趣凭谁话,寒花托使迟。山房悬一榻,待汝夜裁诗。
tóng zài qián kūn nèi   zēng yǒu bié chuān yuán rén   hún mèng duō
píng shuí huà   hán huā tuō shǐ 使 chí shān fáng xuán   dài cái shī