寄呈漳守李侍郎元善四首
侍郎佛地位中人,一饭何尝不念民。
泾渭同流须有别,雪霜杀物乃为仁。
扬清可使贪夫愧,去恶能令善者伸。
自笑狂生太饶舌,见诗少喜定多嗔。
shì
侍
láng
郎
fó
佛
dì
地
wèi
位
zhōng
中
rén
人
,
yī
一
fàn
饭
hé
何
cháng
尝
bù
不
niàn
念
mín
民
。
jīng
泾
wèi
渭
tóng
同
liú
流
xū
须
yǒu
有
bié
别
,
xuě
雪
shuāng
霜
shā
杀
wù
物
nǎi
乃
wèi
为
rén
仁
。
yáng
扬
qīng
清
kě
可
shǐ
使
tān
贪
fū
夫
kuì
愧
,
qù
去
è
恶
néng
能
lìng
令
shàn
善
zhě
者
shēn
伸
。
zì
自
xiào
笑
kuáng
狂
shēng
生
tài
太
ráo
饶
shé
舌
,
jiàn
见
shī
诗
shǎo
少
xǐ
喜
dìng
定
duō
多
chēn
嗔
。