寄成居竹黄舜臣 其一

元代 张翥
岁月峥嵘春又来,归心遥在故园梅。十年厌见风尘恶,万事徒增耳目哀。 大漠平铺沙雪去,远山直枕海云开。近怀欲报成夫子,强起题诗对酒杯。
suì yuè zhēng róng chūn yòu lái   guī xīn yáo zài yuán méi shí nián yàn jiàn fēng chén è wàn   shì zēng ěr āi    
píng shā xuě   yuǎn shān zhí zhěn hǎi yún kāi jìn huái 怀 bào chéng qiáng   shī duì jiǔ bēi