寄成居竹

元代 张翥
战骨填沟尘满城,尚书归说使人惊。方期渤海民沾化,岂意平凉贼畔盟。 何日皇天知悔祸,中原故老望休兵。伤心扬子洲边月,忍听江流是哭声。
zhàn tián gōu chén mǎn chéng   shàng shū guī shuō shǐ 使 rén jīng fāng hǎi mín zhān huà   píng liáng zéi pàn méng    
huáng tiān zhī huǐ huò   zhōng yuán lǎo wàng xiū bīng shāng xīn yáng zhōu biān yuè rěn   tīng jiāng liú shì shēng