寄陈充道

宋代 黄裳
性才圆了便相逢,对面还如一镜中。共取醉时聊遣兴,两忘言处却归空。 纷纷绿发何妨白,扰扰黄尘谩自红。松竹满林先我去,笑谈谁起坐间风。
xìng cái yuán le biàn 便 xiāng féng   duì miàn hái jìng zhōng gòng zuì shí liáo qiǎn xìng   liǎng wàng yán chù què guī kōng
fēn fēn 绿 fáng bái   rǎo rǎo huáng chén mán hóng sōng zhú mǎn lín xiān   xiào tán shuí zuò jiān fēng