寄晁以道

宋代 陈师道
两官俱为邻,常若千里远。 经年不通书,子孰知我懒。 相期宇宙外,肯复校繁简。 我愚亦知此,子意岂不满。 子教东方生,自视何益损。 人言不当价,一钱万金产。 须子五千卷,丹笔校黄本。 子家太史氏,名成南北阮。 道山鸿雁行,岂惟私门衎。 功名须老大,四十未为晚。 快意会有违,急行宁小缓。 忽有河山阻,遂恐消息断。 我独不念此,人穷令智短。 子勿效我慵,书来慰愁眼。
liǎng guān wèi lín   cháng ruò qiān yuǎn  
jīng nián tōng shū   zi shú zhī lǎn  
xiāng zhòu wài   kěn xiào fán jiǎn  
zhī   zi mǎn  
zi jiào dōng fāng shēng   shì sǔn  
rén yán dàng jià   qián wàn jīn chǎn  
zi qiān juǎn   dān xiào huáng běn  
zi jiā tài shǐ shì   míng chéng nán běi ruǎn  
dào shān hóng 鸿 yàn háng   wéi mén kàn  
gōng míng lǎo   shí wèi wèi wǎn  
kuài huì yǒu wéi   xíng níng xiǎo huǎn  
yǒu shān   suì kǒng xiāo xi duàn  
niàn   rén qióng lìng zhì duǎn  
zi xiào yōng   shū lái wèi chóu yǎn