寄常父 其二

宋代 孔平仲
红蓼最宜秋雨湿,绿槐无奈晚风吹。向来不用忧烦暑,庭户清凉自有诗。
hóng liǎo zuì qiū shī 湿   绿 huái nài wǎn fēng chuī xiàng lái yòng yōu fán shǔ tíng   qīng liáng yǒu shī