寄常父

宋代 孔平仲
缭绕龙山半府阴,春来漂泊阻登临。蓬莱阁下花多少,清旷亭前水浅深。 暮霭漫天迷望目,东风绝海送归心。新诗亦有思家意,应记当年共醉吟。
liáo rào lóng shān bàn yīn   chūn lái piāo dēng lín péng lái xià huā duō shǎo qīng   kuàng tíng qián shuǐ qiǎn shēn    
ǎi màn tiān wàng   dōng fēng jué hǎi sòng guī xīn xīn shī yǒu jiā yìng   dāng nián gòng zuì yín