纪蝉

明代 顾清
青林的皪珠月明,有蜩夜栖安不惊。吸风饮露高且清,忽焉有物来相仍。 扼吭拊背施五兵,失声长号死复生。命已绝兮犹力争,我方抚卷临前楹。 闻之恻然起再行,脩翎广颡金簧声。须臾已复不得矜,弱肉强食神所憎。 六王已毕秦亦倾,临危欲援力不能,岂独此蜩伤我情。
qīng lín de zhū yuè míng   yǒu tiáo ān jīng fēng yǐn gāo qiě qīng   yān yǒu lái xiāng réng
è háng bèi shī bīng   shī shēng cháng hào shēng mìng jué yóu zhēng   fāng juǎn lín qián yíng
wén zhī rán zài xíng   xiū líng guǎng 广 sǎng jīn huáng shēng jīn   ruò ròu qiáng shí shén suǒ zēng
liù wáng qín qīng   lín wēi yuán néng   tiáo shāng qíng