寄曹使君

宋代 毛滂
幕中墨客随车后,驾上牙签遮坐右。 唯留笔研乃自鐍,岂惜车茵容吏呕。 青霞老去云海深,旧游尚见翻涛手。 寄声秀句风入怀,坐念清标月当牖。 天公厚我过穆生,何止餍韩仍饫柳。 请同韶护公勿疑,老马由来识途久。 近缘嗜酒识圣贤,已付长酣无可否。 公当紫绶日垂腰,我已秃襟时见肘。 慕公澄挠等清浊,叹我雕污终烘朽。 诗从子建岂易亲,句语怀英那肯偶。 清风自己入公脾,我如恶木何劳吼。
zhōng suí chē hòu   jià shàng qiān zhē zuò yòu
wéi liú yán nǎi jué   chē yīn róng ǒu
qīng xiá lǎo yún hǎi shēn   jiù yóu shàng jiàn fān tāo shǒu
shēng xiù fēng huái 怀   zuò niàn qīng biāo yuè dāng yǒu
tiān gōng hòu guò shēng   zhǐ yàn hán réng liǔ
qǐng tóng sháo gōng   lǎo yóu lái shí jiǔ
jìn yuán shì jiǔ shí shèng xián   cháng hān fǒu
gōng dāng shòu chuí yāo   jīn shí jiàn zhǒu
gōng chéng náo děng qīng zhuó   tàn diāo zhōng hōng xiǔ
shī cóng jiàn qīn   huái 怀 yīng kěn ǒu
qīng fēng gōng   è láo hǒu