记草木杂诗七首 其三 紫竹

宋代 朱松
新移紫玉干,罗列才十馀。枝叶一何病,意色惨不舒。 旱久土膏燥,抱瓮愁仆夫。虽无樵苏厄,苦欠雨露濡。 我来侣鱼虾,沧溟在阶除。月窗泻水墨,天风韵虚徐。 谁言居无友,此君良不疏。三年为主人,箨孙定纷如。 他时报安否,谁寄青泥书。
xīn gàn   luó liè cái shí zhī bìng   cǎn shū    
hàn jiǔ gāo zào   bào wèng chóu suī qiáo è   qiàn    
lái xiā   cāng míng zài jiē chú yuè chuāng xiè shuǐ tiān   fēng yùn    
shuí yán yǒu   jūn liáng shū sān nián wéi zhǔ rén tuò   sūn dìng fēn    
shí bào ān fǒu   shuí qīng shū