记病

宋代 苏辙
我病在脾胃,一病四十年。 微伤辄暴下,倾注如流泉。 去年医告我,此病犹可痊。 试取姜豆附,三物相和丸。 服之不旬浃,病去如医言。 医言药有毒,病已当速捐。 我意药有功,服久功则全。 侵寻作风痹,雨足几蹒跚。 徐悟药过量,医初固云然。 旧病则已除,奈此新病缠。 医言无甚忧,前药姑舍旃。 药毒久自消,真气从此完。 鄙夫不信医,私智每自贤。 咄哉已往咎,终身此韦弦。
bìng zài wèi   bìng shí nián  
wēi shāng zhé bào xià   qīng zhù liú quán  
nián gào   bìng yóu quán  
shì jiāng dòu   sān xiāng huò wán  
zhī xún jiā   bìng yán  
yán yào yǒu   bìng dāng juān  
yào yǒu gōng   jiǔ gōng quán  
qīn xún zuò fēng   pán shān  
yào guò liàng   chū yún rán  
jiù bìng chú   nài xīn bìng chán  
yán shén yōu   qián yào shě zhān  
yào jiǔ xiāo   zhēn cóng wán  
xìn   zhì měi xián  
duō zāi wǎng jiù   zhōng shēn wéi xián