寄别者

唐代 张籍
寒天正飞雪,行人心切切。同为万里客,中路忽离别。 别君汾水东,望君汾水西。积雪无平冈,空山无人蹊。 羸马时倚辕,行行未遑食。下车劝僮仆,相顾莫叹息。 讵知佳期隔,离念终无极。
hán tiān zhèng fēi xuě   xíng rén xīn qiē qiē tóng wèi wàn   zhōng bié
bié jūn fén shuǐ dōng   wàng jūn fén shuǐ 西 xuě píng gāng   kōng shān rén
léi shí yuán   xíng xíng wèi huáng shí xià chē quàn tóng   xiāng tàn
zhī jiā   niàn zhōng