寄别 / 寄恨

宋代 朱淑贞
如毛细雨蔼遥空,偏与花枝著意红。 人自多愁春自好,无应不语闷应同。 吟笺谩有千篇苦,心事全无一点通。 窗外数声新百舌,唤回杨柳正眠中。
máo ǎi yáo kōng   piān huā zhī zhù hóng  
rén duō chóu chūn hào   yīng mèn yīng tóng  
yín jiān mán yǒu qiān piān   xīn shì quán diǎn tōng  
chuāng wài shù shēng xīn bǎi shé   huàn huí yáng liǔ zhèng mián zhōng