寄别陈志鸿罢官归高凉 其一
解印行歌出将营,千军流泪共含情。邹阳书上谁称屈,王粲才高赋谩成。
天连故国铜鱼远,霜落寒江白雁鸣。自愧神交惊此别,不堪离恨更沾缨。
jiě
解
yìn
印
xíng
行
gē
歌
chū
出
jiàng
将
yíng
营
,
qiān
千
jūn
军
liú
流
lèi
泪
gòng
共
hán
含
qíng
情
zōu
。
yáng
邹
shū
阳
shàng
书
shuí
上
chēng
谁
qū
称
wáng
屈
,
càn
王
cái
粲
gāo
才
fù
高
mán
赋
chéng
谩
成
。
tiān
天
lián
连
gù
故
guó
国
tóng
铜
yú
鱼
yuǎn
远
,
shuāng
霜
luò
落
hán
寒
jiāng
江
bái
白
yàn
雁
míng
鸣
zì
。
kuì
自
shén
愧
jiāo
神
jīng
交
cǐ
惊
bié
此
bù
别
,
kān
不
lí
堪
hèn
离
gèng
恨
zhān
更
yīng
沾
缨
。