寄别陈氏妹

宋代 黄庭坚
西风吹天云,顷刻异秦越。叔子从天东,忽与同姓别。 饯行在半涂,一食三四噎。遥遥马嘶断,芳草迷车辙。 引襟满眼泪,回首寸心折。母氏孝且慈,爱养数毛发。 诸儿恩至均,如指孰可龁。汝今始归人,绵绵比瓜瓞。 中畦不灌溉,芳意还销歇。黄鸟止桑楚,南山采薇蕨。 择归既甚明,寡取乃为悦。我开贤女传,须己为汝说。 在宋有伯姬,洁身若冰雪。下堂失傅母,上堂就焚爇。 吾尝嘉惠康,有妇皆明哲。戮力事耦耕,甘贫至同穴。 彼于视三公,其犹吹一吷。雍容二南閒,此妇真豪杰。 男儿何有哉,今壮而善耋。逢时秉钧轴,邂逅把旄钺。 富贵多祸忧,朋党相媒糵。等之彀中游,巧者未如拙。 勿以贫贱故,事人不尽节。母仪尊圣善,妇道尚曲折。 葛生晚萋萋,絺绤代裘褐。女工既有馀,枕簟清烦暍。 谁言淮蔡远,曾不以日月。跂予升高丘,伫望飞鸟灭。 善怀诗所歌,行矣勿惜别。皇皇太史笔,期汝书英烈。
西 fēng chuī tiān yún   qǐng qín yuè shū zi cóng tiān dōng   tóng xìng bié    
jiàn xíng zài bàn   shí sān yáo yáo duàn fāng   cǎo chē zhé    
yǐn jīn mǎn yǎn lèi   huí shǒu cùn xīn zhé shì xiào qiě ài   yǎng shù máo    
zhū ér ēn zhì jūn   zhǐ shú jīn shǐ guī rén mián   mián guā dié    
zhōng guàn gài   fāng hái xiāo xiē huáng niǎo zhǐ sāng chǔ nán   shān cǎi wēi jué    
guī shén míng   guǎ nǎi wèi yuè kāi xián chuán   wèi shuō    
zài sòng yǒu   jié shēn ruò bīng xuě xià táng shī shàng   táng jiù fén ruò    
cháng jiā huì kāng   yǒu jiē míng zhé shì ǒu gēng gān   pín zhì tóng xué    
shì sān gōng   yóu chuī xuè yōng róng èr nán xián   zhēn háo jié    
nán ér yǒu zāi   jīn zhuàng ér shàn dié féng shí bǐng jūn zhóu xiè   hòu máo yuè    
guì duō huò yōu   péng dǎng xiāng méi niè děng zhī gòu zhōng yóu qiǎo   zhě wèi zhuō    
pín jiàn   shì rén jìn jié zūn shèng shàn   dào shàng zhé    
shēng wǎn   chī dài qiú gōng yǒu zhěn   diàn qīng fán    
shuí yán huái cài yuǎn   céng yuè shēng gāo qiū zhù   wàng fēi niǎo miè    
shàn huái 怀 shī suǒ   xíng bié huáng huáng tài shǐ   shū yīng liè