夹竹桃花

宋代 曹勋
诗绛彩娇春,苍筠静锁,掩映夭姿凝露。 花腮藏翠,高节穿花遮护。 重重蕊叶相怜,似青帔艳妆神仙侣。 正武陵溪暗,淇园晓色,宜望中烟雨。 暖景、谁见斜枝处。 喜上苑韶华渐布。 又似瑞霞低拥,却恐随风飞去。 要留最妍丽,须且闲凭佳句。 更秀容、分付徐熙,素屏画图取。
shī jiàng cǎi jiāo chūn   cāng yún jìng suǒ   yǎn yìng yāo 姿 níng
huā sāi cáng cuì   gāo jié chuān 穿 huā zhē
chóng chóng ruǐ xiāng lián   shì qīng pèi yàn zhuāng shén xiān
zhèng líng àn   yuán xiǎo   wàng zhōng yān
nuǎn jǐng shuí jiàn xié zhī chù
shàng yuàn sháo huá jiàn
yòu shì ruì xiá yōng   què kǒng suí fēng fēi
yào liú zuì yán   qiě xián píng jiā
gèng xiù róng fēn   píng huà