假中闭户终日偶得绝句

宋代 陆游
老夫昔是青城客,酒肉淋漓岂本心。 还我山家本来面,数拳春笋荐孤斟。
lǎo shì qīng chéng   jiǔ ròu lín běn xīn
hái shān jiā běn lái miàn   shù quán chūn sǔn jiàn zhēn