家园即事十三首

宋代 郑清之
树底鸣鸠相唯诺,花间飞蝶自绸缪。 二虫得失聊堪笑,鸿鹄谁能问弈秋。
shù míng jiū xiāng wéi nuò   huā jiān fēi dié chóu móu  
èr chóng shī liáo kān xiào   hóng 鸿 shuí néng wèn qiū