甲寅西归江行春怀十首

宋代 汪莘
塞空春意总分明,桃李无言却混成。 刚被幽禽知此意,风前拈出两三声。
sāi kōng chūn zǒng fēn míng   táo yán què hùn chéng  
gāng bèi yōu qín zhī   fēng qián niān chū liǎng sān shēng