甲戌八月武康安吉水祸甚惨人畜田庐漂没殆尽赋苦雨行以纪一时之实

宋代 周密
雷车推翻电车折,龙鬣劳劳滴清血。羲和愁抱赤乌眠,阳侯怒蹴秋潢裂。 风寒田火夜不明,桔槔椎鼓声彭彭。家家救田如救死,处处防陇如防城。 丁男冻馁弱女泣,今岁催苗如火急。一家命寄一田中,何敢辞劳叹沾湿。 四山湓涌地轴浮,潮声半夜移桃州。千家井邑类飘叶,啾啾赤子生鱼头。 大田积沙高数尺,南陌东阡了难识。死者沉湘魂莫招,生者无家归不得。 呼天不闻地不知,县官不恤将告谁。与其饥死在沟壑,不若漂死随蛟螭。 何人发廪讲荒政,笺天急救生民命。拯溺谁无孟氏心,裹饭空怜子桑病。 恭惟在位皆圣贤,等闲鍊石能补天。转移风俗在俄顷,不歌苦雨歌丰年。
léi chē tuī fān diàn chē zhé   lóng liè láo láo qīng xuè chóu bào chì mián yáng   hòu qiū huáng liè    
fēng hán tián huǒ míng   jié gāo chuí shēng bāng bāng jiā jiā jiù tián jiù chù   chù fáng lǒng fáng chéng    
dīng nán dòng něi ruò   jīn suì cuī miáo huǒ jiā mìng tián zhōng   gǎn láo tàn zhān shī   湿  
shān pén yǒng zhóu   cháo shēng bàn táo zhōu qiān jiā jǐng lèi piāo jiū   jiū chì shēng tóu    
tián shā gāo shù chǐ   nán dōng qiān le nán shí zhě chén xiāng hún zhāo shēng   zhě jiā guī    
tiān wén zhī   xiàn guān jiāng gào shuí zài gōu   ruò piāo suí jiāo chī    
rén lǐn jiǎng huāng zhèng   jiān tiān jiù shēng mín mìng zhěng shuí mèng shì xīn guǒ   fàn kōng lián sāng bìng    
gōng wei zài wèi jiē shèng xián   děng xián liàn shí néng tiān zhuǎn fēng zài é qǐng   fēng nián