家兄观夫之抄槁云墨迹似先徵君垂示以诗哀定后敬和四韵

明代 王夫之
鼎鼎孤生在,迢迢百行非。皋鱼身世恨,鸿雁一双违。 斗气埋长剑,霜风绽葛衣。惊闻墨影似,还欲惜残晖。
dǐng dǐng shēng zài   tiáo tiáo bǎi xíng fēi gāo shēn shì hèn hóng   yàn 鸿 shuāng wéi    
dòu mái cháng jiàn   shuāng fēng zhàn jīng wén yǐng hái   cán huī